“Tin tin… Tinnnnnnnnnnnnnn”
Một tràng còi dài bất chợt vang lên khiến mọi người giật mình. Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía tiếng còi, ở đó, một chiếc xe buýt nằm yên bất động giữa đường phố chật chội. Bác tài xế khuôn mặt nhăn nhó, mồ hôi ướt đầm cả hai vai áo. Chắc hẳn, chiếc xe đã phải nổ máy tại chỗ như thế từ lâu lắm rồi. Hành khách trên xe không còn đủ kiên nhẫn để đợi chờ, bác tài xế đành phải mở cửa cho họ bước xuống và tự đi bộ đến nơi mà họ muốn đến. Cảnh tượng ấy trông thật là buồn cười và tội nghiệp. Khó khăn cho bác tài xế già là không thể ngồi đó suốt đêm. Nếu ông mang xe về trạm quá trễ, ông sẽ bị khiển trách, bị trừ lương. Dường như không thể chịu đựng được hơn, ông hét lên bằng tất cả bực tức, bằng tất cả những lo lắng trong lòng:
- Trời ơi! Cho tôi xin một con đường!!!
Có lẽ, ông đã hét lên như thế suốt mấy mùa Noel rồi. Đường phố có thay đổi chút nào đâu? Mùa Giáng Sinh năm nào chẳng thế, đời có thay đổi chút nào đâu? Nó sẽ không thay đổi chừng nào chúng ta không thay đổi.
- Anh ơi! Mình chơi trò này nha! A, trò kia vui quá! Đây nữa! – Em cứ chạy nhảy tung tăng, vô tư cười nói, mặc cho những suy nghĩ của tôi đang mỗi lúc một dài lê thê như đoàn người trên phố.
Ngày hôm nay, tôi thích ngồi ở nhà uống một ly cà phê, ăn một miếng bánh rồi cầm bút viết nên những ý tưởng mà mình đã ấp ủ bấy lâu, tôi thích viết truyện ngắn, tôi muốn làm một nhà văn. Nhưng không, tôi lại lang thang trên phố, chen chúc giữa đám đông để kiếm tìm những điều bình dị có thể làm em mỉm cười, những điều nhỏ nhoi có thể làm em hạnh phúc. Tôi đang làm những điều tôi không thích, đó là những điều vô nghĩa chăng?
Không, nếu cuộc sống này thiếu đi nụ cười của em, đó mới là vô nghĩa!
Tình yêu của tôi và em sẽ không thay đổi. Dù có chuyện gì xảy ra trong cuộc sống, tôi vẫn sẽ vượt muôn trùng gian khó để đến bên em và đưa em qua từng góc phố. Được nhìn thấy em mỉm cười hạnh phúc là món quà vô giá mà Ông Già Noel gửi tặng tôi trong đêm giá lạnh, như một ngọn lửa sưởi ấm trái tim tôi.
- Này, em còn nhớ trò ném vòng năm ngoái không! Lần ấy chỉ một chút nữa là mình dành được con gấu. Bây giờ mình thử lại nhé!
Em cười thật tươi, híp đôi mắt lại:
- Năm ngoái là tại anh, năm nay em sẽ ném trước!
Tôi cười. Em cười.
Tình yêu thật dịu dàng giữa con phố mùa đông…
