Ring ring
Wap hay,Wap tải cho điện thoại
Wap Giải Trí Free
Truyện Sống Chung Với Sếp Tổng

Truyện Sống Chung Với Sếp Tổng

Viết lúc: 23/11/2014 06:41 phút

9/10 2656 lượt đánh giá

Cho nên cô thần bí vẫy tay với dì Ngô, hạ thấp giọng hỏi: “Dì Ngô, con muốn hỏi dì một chuyện.”
Dì Ngô vốn có tính bà tám, thấy vẻ mặt Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên trở nên thần bí, cũng không để ý quan hệ chủ tớ, vội vàng chạy qua: “Thiếu phu nhân, cô muốn hỏi chuyện gì?”
“Thiếu gia và phu nhân… có phải quan hệ không tốt lắm hay không?”
“Thiếu gia cùng phu nhân ư?” Dì Ngô suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ lắc đầu, “Thiếu phu nhân, vấn đề này cô phải hỏi lão Dư, lúc tôi vào cái nhà này, phu nhân đã sống ở nước ngoài rồi.”
“Lão Dư?” Đỗ Lôi Ty nhớ tới sắc mặt vừa nhìn đã biết là không có tính bà tám của lão Dư, lắc đầu, “Con cảm thấy người ngay thẳng lão Dư chắc sẽ không kể chuyện cho con đâu.”
Dì Ngô 囧 và 囧: “Thiếu phu nhân, vậy tôi nhìn thì không ngay thẳng sao?”
“… Không phải, con là thấy dì thì là mà… rất không câu nệ tiểu tiết!”
“Thật không?” Dì Ngô được khích lệ, không khỏi dương dương tự đắc, lời nói ra khỏi miệng cũng chẳng câu nệ: “Thiếu phu nhân, nếu như cô thật sự muốn biết giữa thiếu gia và phu nhân xảy ra chuyện gì, có thể len lén lên lầu nghe xem họ đang nói gì.”
Đỗ Lôi Ty bị tinh thần bà tám của Dì Ngô khiến cho 囧: “Vậy có được không?”

“Có gì mà không được chứ? Đây cũng là nhà của cô, thiếu gia là chồng của cô, phu nhân là mẹ chồng của cô. Nếu đều là của cô thì thỉnh thoảng nghe xem chồng và mẹ chồng nói gì là chuyện đúng đắn, có liên quan gì đâu?” Đỗ Lôi Ty bị cái lý luận toàn “cô” này của dì Ngô khiến cho quay cuồng, sửng sốt hồi lâu, phát hiện ra dì ấy nói cũng đúng.
“Nhưng mà…” Cô còn có chút do dự, “Nhỡ đâu họ đột nhiên đi ra thì làm sao bây giờ?”
Dì Ngô suy nghĩ một chút: “Nếu mà đột nhiên đi ra thì cô cứ giả vờ không cẩn thận đi ngang qua là được.”
“Nhỡ đâu mẹ không vui thì làm sao?”
“Nếu phu nhân không vui thì cô hãy vuốt đuôi bà ấy! Khen bà xinh đẹp, có khí chất!”
“…” Đỗ Lôi Ty vẫn không yên lòng, “Vậy nếu như…”
“Thiếu phu nhân, cô đừng sợ, cùng lắm thì tôi đi với cô được không!” Dì Ngô vỗ ngực, có vài phần là khí thế nữ hiệp.
“Thật không?” Hai mắt Đỗ Lôi Ty tỏa sáng, đột nhiên cảm giác có núi để dựa.
Cứ như vậy, được sự cổ vũ của dì Ngô, Đỗ Lôi Ty rốt cục thực hiện bước đầu của kế hoạch tà ác này. Một già một trẻ hai người đi như trộm lên lầu, lén lén lút lút mò tới cửa thư phòng.
Lúc này, Liêm Tuấn đang nói chuyện với Liêm Anna.
“Con cũng đã trưởng thành rồi, mẹ không nhúng tay vào chuyện hôn nhân của con, nhưng mẹ còn muốn khuyên con một câu — mẹ cảm thấy người phụ nữ kia không thích hợp với Liêm gia chúng ta.”
“Có thích hợp với Liêm gia hay không con không cần biết, con chỉ biết là cô ấy thích hợp với con.”
“Con biết rõ mình là đại diện cho cả cả Liêm thị, một người bình thường như cô ta, một ngày nào đó con chán cô ta, hay là cô ta chán con, như vậy cuộc hôn nhân này lại càng không công bằng!” Ngữ khí của Liêm Anna có chút nặng nề, giống như cất giấu đièu ẩn mật gì khó nói.

“Xin mẹ đừng đặt tình cảm của mình lên con.”
Liêm Anna ngẩn ra, không ngờ con mình sẽ nói nói như vậy, ánh mắt bà lắng xuống: “Con sẽ hối hận.” Bà nói.
“Con chưa bao giờ làm chuyện gì mà phải hối hận.”
Liêm Anna cười khổ: “Lời này của con và lời mà năm đó mẹ nói với ông ngoại con, giống nhau như đúc…” Bà nói vậy, dường như chìm trong yên lặng, đôi mắt bắt đầu đỏ hồng.
Đó là một mùa đông rét lạnh bất thường.

Liêm Anna mãi mãi không thể quên, cô đã quỳ trước xe của cha, xin cha cho phép cho cô được sống bên Tiếu Lễ Thạch. Gió lạnh cứ đập vào mặt, lạnh đến thấu xương. Cô quỳ trong gió, quỳ trước xe suốt ba giờ, cho đến khi gió có còn thổi vào mặt nữa hay không cô không hề hay biết, cô vẫn không chảy một giọt nước mắt nào.
Sau đó, cha không thể lay chuyển được ý chí kiên quyết của con gái nên đã đồng ý hôn lễ của bọn họ, nhưng có một điều kiện, Tiếu Lễ Thạch phải ở rể Liêm gia.
Cô không thể quên ngày đó, sau khi Tiếu Lễ Thạch nghe được của cha cô, trong mắt thoáng qua một chút do dự. Tuổi trẻ lông bông khiến cô không để ý, từ nhỏ đã tự cho mình hơn hẳn người khác khiến cô cảm thấy, bằng tình yêu của mình sẽ có thể bắt được trái tim người đàn ông này, lại không ngờ chỉ ba năm sau, hôn nhân của bọn họ đã đi đến điểm cuối.
Liêm Anna là một người phụ nữ thông minh, từ khi bên nhau càng ngày càng lâu, cô càng ngày càng có thể phát hiện sau nụ cười của Tiếu Lễ Thạch còn ẩn giấu khổ sở. Cô thừa nhận mình luôn thủy chung yêu người đàn ông này, cho nên cô không muốn thấy anh sống mệt mỏi như vậy.
Thay vì chờ người ta buông tay, không bằng mình buông tay trước, đây là tôn nghiêm của một người phụ nữ Liêm gia. Cho nên, cô đề nghị ly hôn.
Liêm Anna không ngờ, mặc dù lúc quỳ xuống cầu xin cha đồng ý, cô cũng không rơi lệ, mà lại sau khi nhìn thấy anh kí tên đồng ý vào đơn ly hôn, nhìn anh bóng lưng rời đi, cô đã rơi những giọt nước mắt hối hận.
Yêu người đàn ông này vốn là một sai lầm, kết hôn với anh chính là sai càng thêm sai. Kinh nghiệm tình cảm tràn đầy bi thương ấy nói cho cô biết, hôn nhân bất bình đẳng không thể đi xa, cô đã chịu tổn thương nặng nề, cho nên không muốn để con của mình cũng dẫm vào vết xe đổ như vậy.
Liêm Anna nghĩ tới đây, thở dài, nói: “Mẹ biết, con hận mẹ đã bỏ con đi nước ngoài từ nhỏ.” Giọng nói của bà rất nhẹ, mất đi khí thế thường ngày, không còn là Liêm Anna cao cao tại thượng kia nữa.
“Con chưa bao giờ hận mẹ.”

“Con không cần an ủi mẹ.” Liêm Anna cười khổ, “Chuyện mẹ làm thì mẹ rõ nhất. Có đứa bé nào mà không hy vọng có cả bố cả mẹ chứ, nhưng tại mẹ…” Bà nói đến đây, bắt đầu nghẹn ngào.
Liêm Tuấn nhìn chăm chú vào đôi mắt hồng hồng của mẹ, muốn nói cái gì, nhưng chợt nhớ tới lời nói tối hôm qua của Đỗ Lôi Ty – “Thiên hạ này nào có cha mẹ nào mà không yêu thương con cái chứ? Em cảm thấy giữa hai người còn nhiều điều cần phải khơi thông, nói không chừng hiểu lầm sẽ được giải trừ…”
Liêm Tuấn nói: “Con không hận mẹ, nhưng nếu mẹ muốn giải thích, con sẽ nghe.”
Liêm Anna lấy làm kinh hãi, bà không ngờ đứa con trai vốn chẳng muốn nhiều lời với mình lại có thể nói như vậy, “Con đồng ý nghe mẹ nói?”
“Vâng, con đồng ý.”
Liêm Anna lấy lại bình tĩnh, rốt cục mới có dũng khí bắt đầu kể lại cho con câu chuyện mà bà đã chôn sâu trong đáy lòng mấy thập niên trước…
Chúng ta hãy tạm thời gác cuộc đối thoại của mẹ con họ sang một bên, bây giờ hãy xem thử xem tình huống của hai con chuột đằng sau bức tường cách ngoài cửa thư phòng.
“Thiếu phu nhân, cô có nghe được cái gì không?” Dì Ngô ở phía sau dùng đầu ngón tay chọc chọc vào Đỗ Lôi Ty đang chú tâm nghe lén.
Đỗ Lôi Ty nghiêng đầu sang chỗ khác, vẻ mặt như đưa đám: “Dì Ngô, tại sao hiệu quả cách âm của thư phòng tốt thế?”
Dì Ngô 囧: “Chuyện này… Đây là khu nhà cấp cao, không thể xây dựng kiểu bã đậu được?”
“Nhưng chất lượng này cũng hơi tốt quá thì phải?” Đỗ Lôi Ty oán trách, cô đứng nghe lén ở đây lâu như vậy, eo mỏi đến muốn gãy rồi, vậy mà ngay cả tiếng rắm cũng chẳng nghe được được, thậm chí cô còn đang hoài nghi không biết sếp lớn có ở bên trong hay không.
“Thiếu phu nhân, cô đừng nản chí, thời gian không phụ lòng người, tôi tin rằng nhất định cô có thể nghe lén!” Dì Ngô ở một bên cổ vũ khơi dậy cố gắng cho cô.
“…”

Thấy vẻ mặt Đỗ Lôi Ty ủ rũ, hai mắt dì Ngô bỗng nhiên tỏa sáng, “Thiếu phu nhân, hay là tôi lấy ống nghe tới?”


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Truyện Sống Chung Với Sếp Tổng lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Cùng Chuyên Mục
* [Truyện Tiểu Thuyết] Thục nữ PK Xã hội đen - Phần Cuối
* 30 giây là lí do ta bên nhau trọn đời
* Hãy để quá khứ ra đi
* Chuyện của Mưa
* Vầng trăng trên bục giảng
* Lục bình nhuộm tím trời quê
* Bão từ
* Hà Nội đêm, Sài Gòn ngày
* Nó, một thằng trai gọi
* Màu nắng quay trở lại
C-STAT
+ Wap game online, Wap hay, Tai game farmery, Game bi a online, Ngoi lang cua gio, Đuổi hình bắt chữ, Game lang xi tin, Tai Zalo, Tai Facebook, Tai Ucweb, Mau trai he nam 2014 | Sex Nhanh | Phim sex mới | tao fs | sms kute dep | cach tang ram cho android| xem sex online trên điện thoại