Vừa nghe xong, sắc mặt Đỗ Lôi Ty càng thêm suy sụp .
Bác sĩ à! Chính là lạnh nhạt chuyện chăn gối đó!
Những lời của bà bác sĩ đã làm thức tỉnh Đỗ Lôi Ty. Về đến nhà, cô vội vàng lên mạng tìm kiếm. Search Baidu hai từ khóa “Lạnh nhạt chuyện chăn gối” và “Ly hôn” hiện ra tận 131000 kết quả, 75 trang.
Đỗ Lôi Ty thấy sợ thật rồi!
Thực ra cô đã từng ôm ấp ý niệm ly hôn trong đầu, nhưng được một thời gian cô lại cảm thấy không nỡ. Những món ăn ngon dì Ngô nấu không biết ly hôn rồi còn được thưởng thức không? Nụ cười thân thiết ấm áp của ông Dư không biết ly hôn rồi còn được nhìn thấy không? Cái giường êm ái của sếp tổng đại nhân ly hôn rồi chắc chắn không được nằm nữa…
Nghĩ tới nghĩ lui, Đỗ Lôi Ty chợt nhận ra mình đã vô tình bị chủ nghĩa tư bản đồng hóa! Thật đau lòng biết bao!
Hôm đó, Liêm Tuấn cả đêm không về, ông Dư nhận điện thoại xong nói rằng sếp tổng đại nhân bây giờ không ở trong thành phố, sáng mai mới về; sau khi về anh sẽ đến thẳng công ty, bảo họ không cần chờ anh ăn sáng.
Tình huống bất ngờ càng củng cố thêm cho suy nghĩ của Đỗ Lôi Ty. Xem ra sếp tổng đại nhân đã quyết tâm ly hôn rồi!
Sau khi bị vấn đề chuyện này chuyện kia hành hạ gần nửa tháng sau, Đỗ Lôi Ty lại bắt đầu bị chuyện ly hôn dày vò, đến nỗi cả đêm cô trằn trọc không ngủ được, hôm sau vác theo đôi mắt mèo đen thui xuống lầu.
Dì Ngô thấy vậy bèn hỏi: “Cô chủ, gần đây tinh thần cô không được tốt lắm thì phải?”
“Ừ…” Đỗ Lôi Ty trông chẳng khác gì cá chết.
“Cô chủ, cô có muốn đi ra ngoài không?”
Cá chết yên lặng lắc đầu.
“Hôm nay thời tiết rất đẹp! Hay là tôi cùng cô đi dạo nhé?”
Cá chết ngay cả đầu cũng lười lắc, đôi mắt trống rỗng vô hồn.
Dì Ngô rối trí. Gần đây cô chủ với cậu chủ bị sao nhỉ? Cãi nhau chăng? Không phải, rõ ràng cậu chủ rất quan tâm đến cô chủ, cậu ấy còn dặn dò mình ngày nào cũng phải hầm xương lợn cho cô chủ ăn.
Dì Ngô đăm chiêu suy nghĩ, chợt hai mắt tỏa sáng.
“Phu nhân, thời tiết đẹp thế này, hay là cô đến công ty của cậu chủ đi?”
Cá chết chớp mắt, hóa thành cá chết một nửa: “Đến… công ty anh ấy?”
“Đúng vậy! Cô gả cho cậu chủ đã lâu nhưng chưa đến phòng làm việc của cậu ấy bao giờ đúng không? Chi bằng nhân dịp này đi tham quan luôn?” Dì Ngô đề nghị.
Ý kiến này có vẻ được, Đỗ Lôi Ty hơi do dự, nhưng lát sau lại cảm thấy không ổn: “Thôi, anh ấy bận lắm…” Lần trước chỉ gọi điện thoại mà sếp tổng đại nhân đã không vui, bây giờ cô đến tận nơi chắc chắn anh sẽ rất khó chịu.
“Bận đến đâu cũng phải ăn cơm chứ. Cứ coi như cô mang cơm trưa cho cậu chủ đi. Cả ngày hôm qua cậu chủ không về, đồ ăn bên ngoài làm sao bằng đồ ăn ở nhà, vừa ngon lại vừa nhiều chất dinh dưỡng. Nếu cô mang cơm trưa đến thì cậu ấy sẽ vui lắm!”
Cá nửa chết nửa sống cuối cùng đã hồi sinh.
Đúng rồi! (⊙o⊙ )
Mang cơm trưa!
Cầm cơm trưa dì Ngô nấu trong tay, ngồi xe ông Phương lái, càng đến gần công ty của Liêm thị Đỗ Lôi Ty càng nóng lòng. Xuống xe, cô ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao ngất, đây là nơi làm việc của sếp tổng đại nhân, nhìn lên như thế này, làm cho cô lần đầu tiên có cảm giác sếp tổng đại nhân ở tít trên cao.
“Phu nhân, tôi lên với cô nhé?” Ông Phương nói.
“Không cần, bác còn có việc mà.” Trong lòng cô tính toán, quay đầu nhìn công ty của sếp tổng đại nhân, không cần đánh tiếng kêu gọi, chẳng may sếp tổng đại nhân mất hứng, giận chó đánh mèo ông Phương sẽ không tốt.
Về phần con cá chết như cô, chết thêm lần nữa cũng là con cá chết mà thôi.
Đỗ Lôi Ty cầm lấy hộp cơm đi vào thang máy, nhấn tầng lầu, cửa thang máy đang từ từ đóng lại, bỗng nhiên một bàn tay xộc vào: “Chờ một chút! Chờ một chút!” Kèm theo giọng nói lo lắng, là một bóng người vọt vào trong.
Nhìn người này, Đỗ Lôi Ty bị giật mình một chút.
Chỉ thấy người này thân hình nhỏ gầy, nhưng mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng phấn rất đẹp, áo sơ mi nhét vào trong quần, chỗ áo nhét vào quần không bị phồng lên, đi kèm với quần Tây là một đôi giày da màu trắng sáng bóng, lại còn mũi nhọn! Kinh khủng hơn là, trên chiếc áo sơ mi màu hồng phấn lại thắt một chiếc cà vạt, chi chít những hình hoạt hình, Đỗ Lôi Ty nhận ra được Đôrêmon, Garfield, thậm chí còn có cả Fuwa!
Sau khi người này tiến vào thang máy, nhìn Đỗ Lôi Ty cười cười, hai hàm răng trắng sáng và chiếc gọng kiếng vàng lấp lánh, khiến cho Đỗ Lôi Ty sinh ra một cảm giác hỗn độn.
Bởi vì ánh mắt ti hí của anh chàng này xẹt điện thật sự rất mạnh mẽ, Đỗ Lôi Ty vẫn vô tình hoặc cố ý liếc qua mấy lần, liếc liếc thang máy đã đến nơi, cô đi nhanh ra ngoài, ai ngờ vị lão huynh này còn đi trước cô một bước, xông ra ngoài.
Kỳ quái, anh chàng Xẹt Điện chẳng lẽ là cũng có việc đến tìm sếp tổng đại nhân sao?
Đỗ Lôi Ty đoán không lầm, người này đúng là đến tìm Liêm Tuấn!
Anh ta bước đi rất nhanh, đi đến quầy tiếp tân, nhìn cô thư ký ngồi đối diện nói: “Tiểu thư, xin hỏi Liêm tổng có ở đây không? Tôi muốn tìm anh ấy để bàn bạc về công việc.”
Thư ký tiểu thư thật đáng thương, đang cúi đầu đánh văn kiện, ngẩng đầu đụng phải hai hàm răng sáng bóng như thế liền choáng váng tại chỗ. Cũng may là có kinh nghiệm làm việc nhiều năm, cô lập tức khôi phục mỉm cười: “Xin chào, xin hỏi ngài có hẹn trước không?”
Anh chàng mắt kính lắc đầu.
“Xin lỗi! Nếu như ngài không hẹn trước thì không thể gặp chủ tịch.”
Anh chàng mắt kính không cam lòng: “Tiểu thư, cô thử sắp xếp giúp tôi! Thật sự tôi có chuyện rất quan trọng, rất rất quan trọng! Còn quan trọng hơn cả tính mạng!”
“Việc này…” Thư ký tiểu thư có chút khó xử, “Không có hẹn trước, chủ tịch sẽ không gặp ngài… Hay là như thế này đi! Ngài chờ chốc lát ở khu nghỉ ngơi, một lát chủ tịch đi ra, ngài có thể nói với anh ấy mấy câu.”
Đỗ Lôi Ty ở một bên nghe hai người nói chuyện với nhau, trong lòng rất buồn phiền. Không cần phải diễn kịch giống như trong ti vi vậy chứ, muốn gặp đại nhân vật đều phải hẹn trước, xếp lịch trình mới được. Giống như cô, vội vàng đến gặp như thế này, sếp tổng đại nhân nhất định không rảnh để gặp cô, không bằng cũng chờ một lát nữa anh ta đi ra thì tốt hơn.
Nghĩ như vậy, Đỗ Lôi Ty liền biết điều một chút, ngồi ở trên ghế sa lon đợi.
Mới ngồi được một lúc, anh chàng mắt kính cũng ôm vẻ mặt chán nản đi tới.
“Ai! Thói đời bây giờ là vậy, những nhân vật nhỏ bé như chúng ta, muốn gặp sếp tổng cũng khó khăn a!” Anh ta thở dài, chợt thấy Đỗ Lôi Ty, liền hỏi, “Cô cũng đến gặp Liêm tổng sao?”
Đỗ Lôi Ty xấu hổ cười cười, không nói chuyện.
Nhưng anh chàng mắt kính lại không như vậy, anh ta còn cho là mình đã gặp được chiến hữu, lập tức trở nên rất tự nhiên tiến đến gần Đỗ Lôi Ty hỏi chuyện: “Có phải cô cũng muốn đến xin tài trợ đúng không?”
Xin tài trợ? Đỗ Lôi Ty lắc đầu.
“Không phải sao…” Ánh mắt phía sau mắt kính gọng vàng liếc nhìn cô, thấy hộp cơm trên tay Đỗ Lôi Ty, bỗng nhiên hiểu ra: “Tôi biết rồi! Cô là nhà phát minh phải không?”
Nhà phát minh? Đỗ Lôi Ty 囧.
Không đợi cô nói gì, anh chàng mắt kính đã thần bí cười cười dựa sát vào cô: “Tôi nói cho cô biết một bí mật, thật ra lần này tôi đến để thuyết phục Liêm tổng đầu tư vào điện thoại di động hộp đen mà tôi đang nghiên cứu!”
Điện thoại di động hộp đen?
Đỗ Lôi Ty ngẩn người: “Cái này có lợi ích gì vậy?”

