“A! Không… Không có gì…” Đỗ Lôi Ty nói xong, vội vàng tắt máy.
Tắt máy xong, cô chợt thấy hoảng hốt.
Sao cô lại ngớ ngẩn đến mức gọi điện thoại cho sếp tổng đại nhân chứ? Ngay cả kẻ ngốc cũng biết nhất định lúc này anh đang làm việc, nói không chừng công việc còn chồng chất như núi… Vừa rồi bỗng dưng cô lại làm phiền anh, cho dù là ai thì cũng thấy khó chịu cả thôi. Đỗ Lôi Ty ơi Đỗ Lôi Ty, mày hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà sao chẳng biết suy nghĩ gì cả thế?
Cô tự nhạo báng mình, lúng túng cười, lòng buồn bã không thôi.
Đỗ Lôi Ty lắc lắc đầu. Đều tại vết nứt xương chết tiệt này, hại cô ngồi nhà chán bắt đầu suy nghĩ lung tung, nghe nói cứ suy nghĩ lung tung là sẽ bị hói đầu. Thôi thì tìm phim xem vậy.
Nghĩ thế, cô bắt đầu lục lọi kệ VCD.
Phim hành động? Quá kích thích, đổi cái khác!
Phim kinh dị? Ngồi nhà một mình để xem á? Còn khuya!
Phim lãng mạn? Quá chua…
Cô lục mãi mới tìm thấy một đĩa phim hài, hai mắt tỏa sáng! Lúc này mà không xem phim hài thì còn xem gì nữa?
Thế là Đỗ Lôi Ty háo hức nhét đĩa vào đầu đọc VCD.
Cuộn phim nói về một nam thanh niên đã cứng tuổi đi xem mắt gặp phải đủ loại người. Gặp một chàng gay, gặp một bà ế chồng, gặp một tên biến thái, thậm chí gặp cả nhân viên tiếp thị mồ mả… Một nhóm người kì quái làm cho cái đầu hói của nam chính lại càng thêm bóng loáng.
Ngồi cả buổi mới xuất hiện một đối tượng xem mắt là một cô gái có chồng vừa mới mất, trông rất xinh đẹp. Hai người nói chuyện với nhau khá ăn ý, chẳng bao lâu mà đã bàn đến những chuyện “to tát”.
Cô gái xem mắt nghiêm túc hỏi nam chính: “Anh có nghĩ cơ sở của tình yêu là tình dục không?”
Nam chính xoa xoa cái đầu bóng loáng: “Không hoàn toàn, nhưng nếu không có thì chắc chắn đó không thể gọi là tình yêu, cùng lắm cũng chỉ coi là có tình cảm.”
Xem đến đây, Đỗ Lôi Ty chợt trầm ngâm suy nghĩ. Giữa cô và sếp tổng đại nhân rốt cuộc là tình yêu hay là có tình cảm?
Vấn đề quá thâm sâu, cô chưa kịp nghĩ cẩn thận thì nhân vật trong phim đã tiếp tục đối thoại.
Cô gái xem mắt cãi lại: “Không có thì sao? Dẫu không có thì vẫn có thể sống đến đầu bạc răng long!” Ngẫm lại thấy hình như mình khẳng định chắc chắn quá, cô ta vội bổ sung: “Ý tôi là có thể có, nhưng đừng quá thường xuyên!”
Nam chính: “Vậy cô cho rằng bao lâu quan hệ một lần mới không gọi là thường xuyên?”
Cô gái xem mắt giơ một ngón tay.
Nam chính rầu rĩ hỏi: “Một tháng một lần?”
“Một năm một lần!”
“…” Sau một phút im lặng, nam chính nói dứt khoát, “Tôi không đồng ý. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao chồng cô không thèm về nhà, nếu tôi kết hôn với cô thì cô cũng đừng mong thấy tôi ở nhà!”
Cuối cùng, âm nhạc bi thảm vang lên, cô gái xem mắt ngượng ngùng nói: “Tiếc thật… Chuyện đó có ý nghĩa đến thế sao?”
Nam chính suy nghĩ một lát: “Có…”
Trong khi âm nhạc vang lên khiến người ta suy nghĩ viển vông, Đỗ Lôi Ty bất chợt hiểu ra.
Từ lần đầu làm chuyện đó đến nay hình như đã gần một tháng rồi?
Dạo này sếp tổng đại nhân có vẻ không thiết tha về nhà lắm…
Nếu hỏi cô sếp tổng đại nhân bây giờ ở đâu, cô thật sự không thể trả lời được…
Chẳng lẽ ——
Đỗ Lôi Ty kinh hãi nuốt nước miếng, hồi tưởng lại mấy lần làm “chuyện đó” không thành, lại nhớ rằng mình đã viện hết cớ này cớ nọ để từ chối. Quả thật trông sếp tổng đại nhân có vẻ mất hứng…
Xong rồi! Chuyện này không phải sẽ giống câu chuyện kia chứ?
Sau khi có ý nghĩ này, Đỗ Lôi Ty bắt đầu lo lắng không yên.
Thật ra thì không phải cô cố ý từ chối vào lúc sếp tổng đại nhân muốn làm chuyện đó, ai bảo họ hàng của cô lại đến đúng lúc ấy. Hơn nữa bây giờ cô là người tàn tật, làm gì có người tàn tật nào làm chuyện đó? 555555… Không nghĩ nổi nữa…
Nỗi lo âu của Đỗ Lôi Ty đã được chứng thực khi sếp tổng đại nhân về nhà.
Buổi tối, Liêm Tuấn gần mười một giờ mới về, lúc đi vào trong phòng kim giờ đã chỉ qua số mười hai.
Đỗ Lôi Ty nằm ở trên giường nhưng chưa hề ngủ. Lúc cảm thấy cửa phòng bật mở, dây thần kinh của cô căng lên như dây đàn. Sau khi cửa mở, đèn vụt sáng rồi lại tắt ngay. Lát sau trong phòng tắm có tiếng nước chảy ào ào.
Tiếng nước chảy dừng lại, Liêm Tuấn từ trong phòng tắm đi ra.
Anh chuyển động rất khẽ, rõ ràng là sợ làm cô thức giấc. Đỗ Lôi Ty đắn đo một lúc, cuối cùng vẫn khẽ cựa mình, vờ như bị đánh thức. Cô nhắm hờ mắt hỏi: “Anh về rồi à?”
“Ừ.” Liêm Tuấn gật đầu, “Làm em dậy à?”
Đỗ Lôi Ty thấy hơi hụt hẫng. Cô lắc đầu, chẳng biết phải nói gì.
Lặng yên trong chốc lát, Liêm Tuấn cũng lặng lẽ tắt đèn lên giường.
“Này… Hôm nay anh mệt lắm à?” Đỗ Lôi Ty cất tiếng dò hỏi.
“Ừ.” Anh trả lời khe khẽ, lát sau, giọng nói trầm ấm vang lên: “Hôm nay lúc em gọi điện thoại, anh đang họp.”
“Xin lỗi, em không cố ý quấy rầy anh.”
“Không sao.”
“Sau này em… em sẽ không làm vậy nữa…”
“Ừ.”
“… Anh mệt rồi, em giúp anh xoa bóp nhé?”
Tay cô đang chuẩn bị vươn tới thì chiếc chăn trước ngực đã bị anh kéo lên, “Em đang bị thương, ngủ sớm đi.” Liêm Tuấn nói xong, cẩn thận dịch người sang bên.
Sau đó, tất cả chìm vào trong im lặng.
Màn đêm yên ắng tương phản rõ rệt với đầu óc ngu muội của người nào đó. Nghĩ tới nghĩ lui, chán nản phiền muộn… Chuyện này càng lúc càng giống chuyện kia mà!
Vấn đề chuyện này, chuyện kia hành hạ Đỗ Lôi Ty suốt hai tuần lễ. Sau hai tuần, cuối cùng cái chân nhỏ bé yếu ớt của cô cũng khỏi hẳn nhờ được tẩm bổ các món súp xương lợn, cháo xương lợn, xương lợn hầm với gân bò… của dì Ngô.
Lúc đến bệnh viện gỡ thạch cao, cô đi với dì Ngô, sếp tổng đại nhân vì bận công việc nên chỉ gọi điện dặn dò cô đi đường phải cẩn thận.
Rõ ràng lúc cô bó thạch cao anh có đi cùng, đến lúc gỡ lại nói bận quá không đến được. Đỗ Lôi Ty thấy hơi sờ sợ, nhưng không dám nói ra mà chỉ giấu kín trong lòng.
Bà bác sĩ lần trước thấy Đỗ Lôi Ty đến thì thân thiện mỉm cười, chỉ vào chân cô nói: “Nhìn cô trông khỏe hơn nhiều rồi đấy. Tôi đã nói cô chỉ bị nứt xương có chút xíu thôi mà.”
Cười xong thấy Đỗ Lôi Ty vẫn cau mày, mặt như đeo thêm một trái khổ qua (mướp đắng), bà ta cảm thấy có điều khác lạ bèn dò hỏi: “Cô bé, cháu cãi nhau với chồng à?”
Hử! Ngay cả bác sĩ cũng nhìn ra? Đỗ Lôi Ty chớp mắt nhìn bà ấy, im thin thít.
Bác sĩ quả nhiên là bác sĩ, trị xong xương thì lại quay sang trị bệnh tâm lý.
“Thật ra thì vợ chồng son thỉnh thoảng đôi co vài câu là chuyện bình thương. Tục ngữ có câu “Đầu giường gây lộn cuối giường hòa”, hai vợ chồng có cãi nhau thì tình cảm mới phát triển được.” Bà ta nói xong, thấy mấy lời của mình không lọt nổi vào tai Đỗ Lôi Ty thì lại bổ sung thêm: “Dù cãi nhau cũng sẽ có cách giải quyết! Nhớ năm đó bác và bác trai…”
Sau đó, bà bác sĩ bắt đầu thao thao bất tuyệt truyền giảng kinh nghiệm của mình. Thấy bà ta nói mãi mà không có dấu hiện dừng lại, Đỗ Lôi Ty nhăn nhó cau mày.
Điều này làm bà bác sĩ mất hứng.
Bà lãng phí cả đống nước bọt, phí cố vấn cũng không thu, ấy vậy mà cô gái này chẳng biết phối hợp gì cả. Ít nhất cũng phải gật đầu tỏ vẻ đồng ý chứ?
Bà bác sĩ bực mình, sẵng giọng: “Cãi nhau thì sao nào? Chỉ cần không phải lạnh nhạt chuyện chặn gối thì ly hôn làm gì!”
