“Thật xin lỗi.” Hắn để lại câu nói đó, cứ như vậy mà bỏ đi, không mang theo bất cứ thứ gì của họ Liêm, thậm chí ngay cả đứa con quý giá nhất của mình cũng để lại cho vợ trước.
Hắn hiểu, cô cần đứa con này hơn hắn.
Sau khi Tiêu Lễ Thạch rời khỏi Liêm gia, tay trắng dựng nghiệp, dựa vào kinh nghiệm công việc của bản thân ở Liêm thị cùng giác quan nhạy cảm với nghề nghiệp, chỉ có một năm thời gian liền sáng lập một công ty IT của riêng mình, về sau việc buôn bán của hắn càng làm càng lớn, mấy năm sau công ty được niêm yết trên thị trường, tiền đồ có thể nói là không giới hạn.
Mà tình yêu của hắn cũng dần dần nẩy mầm vào lúc công ty phát triển đến năm thứ hai, rồi đơm hoa kết quả. Người phụ nữ kia là bạn cùng hợp tác lúc mở công ty, bọn họ cùng nhau cố gắng vì công ty, cùng nhau lên kế hoạch, cùng nhau xây dựng, cuối cùng rốt cục danh chánh ngôn thuận bước tới với nhau.
Sau đó, con của họ ra đời.
Sinh đôi, nam tên là Tiêu Doãn, nữ tên là Tiêu Hạ.
Mặc dù có gia đình mới, cũng có con của mình, nhưng Tiêu Lễ Thạch vẫn nhớ mãi không quên đứa con của hắn và Liêm Anna, đứa con quý giá nhất đó của hắn, cho dù chết, hắn cũng không muốn buông tay.
Sau khi công ty ổn định, hắn thường đi thăm Liêm Tuấn, có khi Liêm Anna cũng sẽ đi cùng.
Lúc bọn họ gặp nhau cũng rất kỳ quái, một cặp vợ chồng từng cùng giường cùng gối, gặp nhau không gây lộn cũng không hàn huyên, thậm chí chẳng hề giống hai người quen biết nhau.
Sau đó, khi Tiêu Doãn và Tiêu Hạ đã biết chạy nhảy, hắn dẫn cả hai ra ngoài gặp anh trai mình.
Ba đứa trẻ không hiểu chuyện người lớn, không bao lâu liền thân quen, cũng không biết chúng có quan hệ thế nào, chỉ giống như bạn bè gọi thẳng tên nhau, thói quen này cũng không thay đổi sau khi Liêm Tuấn từ nước ngoài về.
Mọi người vốn nói, hôn nhân cần lý trí, hôn nhân của Liêm Anna là vì quá mù quáng mà cuối cùng phải kết thúc. Song hôn nhân có đôi khi lại không thể quá mức lý trí, ví dụ như Tiêu Lễ Thạch, hắn chính là suy nghĩ quá mức về những lợi lộc bên cạnh tình yêu, nên trong cuộc đời mới lỡ lầm một người phụ nữ
Đọc tiếp: Sống Chung Với Sếp Tổng – Chương 25 – 1
Chương 25
Một rồi đến hai, hai rồi đến ba, ba rồi đến vô tận.
Sáng hôm sau, Đỗ Lôi Ty liên mồm làu bàu những lời này, tay không ngừng xoa nắn cái eo “mỏng manh” tội nghiệp của mình.
“Tiểu Đỗ, em bị ốm giờ đã khỏe hơn chưa?” Giới Vô Song lo lắng nhìn cô em đồng nghiệp mới bên cạnh, lòng thầm thở dài: Quả nhiên là bệnh rất nặng!
Nghe vậy, Đỗ Lôi Ty chỉ còn biết “nín lặng hỏi trời xanh”.
Trong lòng cô hối hận khôn nguôi. Biết sớm thì đã không ăn vụng đậu hũ của sếp tổng đại nhân, tuy thực hiện chỉ trong chớp mắt nhưng hại cô đến mấy ngày sau hầu như ngày nào cũng đau lưng, mỏi eo, nhức chân. Giờ thì cô chẳng khác gì mấy bà bác đóng quảng cáo thiếu canxi trên TV.
Vậy mới nói, hạnh phúc quá cũng không tốt chút nào.
Thấy Đỗ Lôi Ty mặt mày rầu rĩ, mấy đồng nghiệp ở các quầy khác bèn xúm cả lại, “Tiểu Đỗ, nghe nói cô bị ốm rất nặng, giờ sao rồi?”
Đỗ Lôi Ty bối rối đáp lại: “Không sao, không sao.” Có điều vùng eo vẫn còn nhức mỏi lắm.
“Mà cũng lạ thật, hơn một tháng cô không đi làm nhưng quản lý Chu chẳng hề đả động gì đến…” Tiểu Chu quầy Vàng bạc lẩm bẩm.
Đỗ Lôi Ty lúng túng không biết trả lời thế nào, “Đó là vì… vì quản lý Chu rất thông cảm với nhân viên…” Kiếm một lí do ngay cả bản thân cũng không tin nổi khiến Đỗ Lôi Ty thấy hơi chột dạ.
Vậy tại sao cô nghỉ phép liên tục trong một tháng mà không bị sa thải? Nguyên nhân rất đơn giản, sau mỗi lần vận động kịch liệt, người nào đó lại nhân cơ hội chui vào lòng chồng nũng nịu: “Ngày mai em còn phải đi làm…”
Liêm Tuấn không thèm suy nghĩ phản đối luôn: “Không cho phép đi.” Nực cười, vợ anh mà còn cần phải đi làm sao? Anh nhướn mày hỏi: “Chẳng lẽ anh lại không nuôi nổi em?”
Đỗ Lôi Ty tuy ngốc nhưng không có nghĩa là không hiểu nổi ý của sếp tổng đại nhân, cô thẽ thọt: “Đương nhiên là anh nuôi được em, cho dù có cả một xe tải chứa em thì anh cũng nuôi tốt ấy chứ!” Nói xong, cô quan sát thấy đôi mày của sếp tổng đại nhân dần dần giãn ra bèn lớn mật nói tiếp: “Giờ em cả ngày ru rú trong nhà, hết ăn rồi lại ăn, chẳng mấy bữa mà biến thành lợn mất thôi. Anh không muốn nuôi lợn đấy chứ?” Dứt lời ngón tay còn vẽ hai vòng tròn trên lồng ngực rắn chắc của sếp tổng đại nhân.
Ngay sau đó, bàn tay nhỏ nhắn không an phận đã bị túm chặt.
Anh xoay người đè cô xuống giường, ánh mắt sáng rực nhìn cô chăm chú: “Em ngốc như vậy anh chỉ cần một là đủ. Với lại, anh không ngại nuôi lợn đâu.” Nói đoạn, anh vươn lưỡi liếm khóe mắt cô, nhìn đôi mắt nai tơ ngập nước, anh hài lòng nở nụ cười ranh mãnh.
Rõ ràng là phản bác lại cô, nhưng những lời âu yếm mờ ám của anh vẫn khiến trái tim cô thấy thật ấm áp.
Sau đó, đương nhiên là Đỗ Lôi Ty phải bán mình cầu công việc, bất chấp khả năng bị bệnh thoái hóa cột sống để đổi lấy một cú điện thoại cho Chu Đại Phú của sếp tổng đại nhân.
Lại nói thêm, Chu Đại Phú lần đầu tiên nhận được điện thoại do sếp tổng đại nhân đích thân gọi đến, mừng rỡ đồng ý ngay tắp lự. Anh ta thầm nhủ Đỗ Lôi Ty nhất định là “người quen” trong truyền thuyết, không thể thất lễ!
Thế là cuối cùng Đỗ Lôi Ty có thể yên ổn đi làm.
Sau khi Đỗ Lôi Ty đi làm lại, Chu Đại Phú vồn vã với cô một cách lạ kỳ. Anh ta cố ý gọi Đỗ Lôi Ty vào phòng làm việc, nói bóng nói gió.
“Tiểu Đỗ, cô… quen với Liêm tổng à?”
“Cũng không tính là quen…” Đỗ Lôi Ty túa mồ hôi lạnh, sợ Chu Đại Phú nhìn ra mối quan hệ của hai người họ, đành phải nói dối, “Lần trước bài báo cáo của tôi được Liêm tổng đánh giá cao, từ đó anh ấy mới biết tôi… Chúng tôi không hề quen nhau.”
Từ khi sống chung với sếp tổng đại nhân, cô cảm thấy trình độ nói dối của mình càng ngày càng giảm sút. Nói dối vụng về thế này thì ngay cả một đứa trẻ con cũng chẳng thèm tin! Nhưng không ngờ, Chu Đại Phú lại tin.
“Tiểu Đỗ, cô được Liêm tổng đánh giá cao, quả không hổ là một nhân tài! Tôi rất vui vì cửa hàng chúng ta có một nhân viên xuất sắc như cô. Vì vậy, tôi quyết định phát thưởng cho cô!”
“… Quản lý Chu, tôi đã có rất nhiều phiếu giảm giá rồi.”
“Vậy à?” Chu Đại Phú hơi khó xử, “Hay cô cầm thêm ít sản phẩm nữa về nhà dùng thử nhé?”
Đỗ Lôi Ty rơi lệ: Quản lý Chu, hộp lần trước anh đưa tôi còn chưa động vào!
Cầm theo một hộp bao cao su lớn ra khỏi phòng làm việc của Chu Đại Phú, Đỗ Lôi Ty khóc không ra nước mắt.
Quản lý Chu cũng thật bạo gan, làm gì có cấp trên nào dùng bao cao su thay cho tiền thưởng của nhân viên, lại còn cả một hộp lớn nữa? Đâu phải Giáng sinh mà lấy ra thổi làm bóng bay, cho nhiều thế thì có ích gì?
Vừa quay trở lại quầy, cô đã chạm mặt Giới Vô Song.
“Tiểu Đỗ, em cầm hộp gì vậy?” Giới Vô Song tò mò liếc nhìn, rồi lập tức hiểu ý trưng ra bộ mặt đen tối, “Bệnh vừa khỏi nên mang về nhà dùng thử chứ gì?”
Phụt!
Đỗ Lôi Ty suýt nữa thì phun ra một ngụm máu, cô quăng cho Giới Vô Song một ánh mắt vô cùng ai oán, “Vô Song, chị đừng dọa em nữa được không? Hộp lần trước em vẫn còn trưng ở nhà kia kìa…”
“Cái gì?” Giới Vô Song bỗng nhiên kêu ầm lên, “Em không dùng sao?”
Đỗ Lôi Ty hoang mang, “Không ạ…”
“Tiểu Đỗ, không phải em muốn có con trước khi kết hôn đấy chứ?” Trong suy nghĩ của Giới Vô Song, lần dùng thử của Đỗ Lôi Ty đương nhiên là cùng với bạn trai.
