Duck hunt
Wap hay,Wap tải cho điện thoại
Wap Giải Trí Free
Truyện Sống Chung Với Sếp Tổng

Truyện Sống Chung Với Sếp Tổng

Viết lúc: 23/11/2014 06:41 phút

9/10 2667 lượt đánh giá

“Được rồi, vậy thì xe đạp nhé.”
-_-|||
Lúc ấy Đỗ Lôi Ty đã lừ đừ uể oải bước xuống xe, thấy bố mẹ vẻ mặt hào hứng thì tâm trạng càng tồi tệ.
“Bố, mẹ…” Cô mệt mỏi gọi.
Tiếng gọi ấy khiến bà Đỗ hớn hở.
Ôi chao! Con bé này tối qua nhất định là mệt chết đây, con rể cũng thật là, hai đứa sau này còn nhiều thời gian, hà tất phải gấp rút như thế? Nhưng nói cho cùng thì trẻ tuổi thật là tốt!
Thế là bà Đỗ không những không trách móc con gái không biết lễ phép, mà còn kéo tay cô thì thầm hỏi thăm: “Con gái, mệt quá phải không? Mau và nhà ăn sang, đừng để bụng đói.”
Đỗ Lôi Ty bỗng cảm động vô cùng, quả nhiên vẫn là mẹ yêu con gái nhất! Lại nhìn sếp tổng đại nhân bên cạnh, bây giờ đang cười rất vui vẻ với bố mẹ cô, ai biết vừa nãy anh còn sa sầm mặt mày chứ.
So ra thì, sự thân mật của mẹ cô đã hiện rõ.
“Con gái, bố con và mẹ hôm nay định về nhà.”
“Hả?” Đỗ Lôi Ty đang nghĩ ngợi lung tung bỗng sững sờ, “Sao bố mẹ về sớm thế?”
“Ừ.” Bà Đỗ gật đầu, “Bố con và mẹ đều xin phép cơ quan đến đây, về sớm còn đi làm, hơn nữa hai đứa mới kết hôn, hai ông bà già này ở lại không tiện, cứ về thì tốt hơn.”
Lúc nãy còn cảm thấy mẹ cô trở nên dịu dàng, bây giờ bảo sắp về, Đỗ Lôi Ty cảm thấy hơi quyến luyến.
“Mẹ, bố mẹ ở thêm vài ngày đi.” Đỗ Lôi Ty van nài.
“Lấy chồng rồi còn quyến luyến bố mẹ à.” Bà Đỗ cười.
“Không phải…” Đỗ Lôi Ty làm ra vẻ xấu hổ, sau đó nhìn sếp tổng, như thế rất có dáng vẻ cô dâu bé nhỏ.

Nhưng chỉ có Liêm Tuấn là hiểu, cô ngốc này nhất định đang nghĩ rằng nếu có bố mẹ ở đây thì mới có thể chống đỡ cho cô nàng.
Nhưng sự thực đích thật là thế.
Lúc ấy ông Đỗ đứng cạnh lặng im bỗng lên tiếng: “Ty Ty à, thực ra con không cần quyến luyến bố mẹ, dù sao mấy hôm nữa hai đứa phải về mà!”
Mấy hôm nữa? Đỗ Lôi Ty ngẩn người, “Mấy hôm nữa sao phải về nhà?”
“Ôi cái con bé ngốc này, kết hôn đến nỗi cả nhà mẹ cũng quên rồi.” Bà Đỗ cười mãi, “Con quên rồi à, còn phải ‘hồi môn’ mà!”
Hồi môn?!
Lần này không chỉ là Đỗ Lôi Ty mà ngay cả sếp tổng đứng cạnh cũng ngẩn ngơ.
Sao lại quên chuyện “hồi môn” này nhỉ.
Thế nào là “hồi môn”? “Hồi Môn” là phong tục hôn lễ của tộc Hán, đôi vợ chồng mới cưới vào mùng ba, sáu, bảy, chín, mười hoặc tròn tháng, con rể mang lễ vật theo cô dâu về nhà mẹ, thăm hỏi cha mẹ và họ hàng vợ mình.
Mà lễ vật “hồi môn” ở quê nhà Đỗ Lôi Ty cũng rất được xem trọng, nên ông bà Đỗ trước khi đến đã bàn bạc ong với bảy bà cô bà dì trong nhà, đợi con gái kết hôn rồi sẽ đưa con rể về nhà gặp người nhà vợ.
Chuyện quan trọng như vậy, Đỗ Lôi Ty không ngờ, sếp tổng cũng không ngờ, nhưng cho dù không ngờ cũng phải đi, ai bảo hai người kết hôn chứ?

Thế là, ngày thứ ba sau khi tổ chức lễ cưới, Đỗ Lôi Ty đưa sếp tổng đại nhân về nhà mình.
Trên xe sếp tổng, Đỗ Lôi Ty nhấp nha nhấp nhổm, cô nghĩ ngợi rồi nói với anh, “Hay là chúng ta bắt xe khách nhé?”
Thế nhưng ánh mắt đáp lại của anh là: Sếp tổng không bao giờ ngồi xe khách.
Đỗ Lôi Ty lại kiến nghị: “Hay là… ngồi tàu hỏa?”
Thế là, sếp tổng đại nhân tỏ ra không vui: “Em ghét ngồi xe anh thế à?”
“Không phải không phải!” Đỗ Lôi Ty lắc đầu lia lịa, nói thật lương tâm thì kỹ thuật lái xe và xe của sếp tổng đều tốt không chê vào đâu được, lái rất vững, ngay cả người thường say xe như cô cũng không thấy chóng mặt. Hơn nữa đường đường là sếp tổng mà tự lái, cơ hội như vậy muốn cũng không được nữa là…
Nhưng vấn đề ở chỗ, xe cao cấp như vậy mà đậu trong khu nhà cô sẽ khiến người ta bàn ra tán vào!
Kiểu nhà cũ như nhà của Đỗ Lôi Ty, ngày nào cũng có một đám các bà các mẹ xúm xít dưới lầu, nếu thấy xe của sếp tổng, đảm bảo sẽ kéo cô lại hỏi vớ vẩn. Đến lúc đó có lẽ ngay cả đứa cháu nội vừa đầy tháng của bà bác lầu dưới cũng biết chuyện cô lấy đại gia, thế thì sau này ly hôn há chẳng phải là mất mặt chết mất không?
Đỗ Lôi Ty nghĩ thế, càng cảm thấy không thể ngồi xe sếp tổng về nhà.
Thế là cô đảo mắt, viện cớ: “Em không thể ngồi xe lâu được, sẽ say xe mất!”
“Say xe?” Liêm Tuấn cau mày, “Trước kia sao không nghe em nói?”
“Đó là vì… vì trước kia không ngồi nhiều, nên… nên không sao mà…” Nói ra thật lung túng, ngay cả cô cũng thấy giả tạo, nhưng sếp tổng lại tin!
“Được rồi.” Liêm Tuấn gật đầu.
Đỗ Lôi Ty bỗng vô cùng cảm kích, sếp tổng đại nhân xem như có chút tính người!
“Chúng ta đi máy bay.”
>o<

Người nào đó cứng đờ, từ A bay đến J, ngồi tàu chưa đến hai tiếng, mà lại đi máy bay…
Thế là Đỗ Lôi Ty lần đầu đã ngồi máy bay, cũng là chuyến bay ngắn nhất, mới lên có mười phút đã hạ cánh, thực sự là quá choáng.
Thế nhưng, chuyện càng choáng hơn vẫn còn ở phía sau, máy bay vừa hạ cánh, một chiếc xe màu đỏ tươi còn chói lòa hơn cả chiếc xe màu trắng của sếp tổng đã dừng trước mặt họ.
Lần này Đỗ Lôi Ty nhận ra hãng xe – Ferrari!
Ngồi Ferrari về nhà mẹ, không chỉ các bà các cô trong khu, mà ngay cả chó mèo nhà các bà cũng vây quanh, nhìn xe chằm chằm và bàn tán.
Bà bác A: “Nhìn kìa nhìn kìa! Xe này tôi nhìn thấy trên tivi, phải hơn một triệu tệ một chiếc!”
Bà bác B: “Không thế chứ? Tôi nghĩ ít nhất phải hơn mười triệu!”
Bà bác C: “ Các bà sai lầm, loại xe này phải mấy chục triệu một chiếc!” 0
Chó: “Gâu gâu gâu”
Mèo: “Meooo…”
Trong ánh mắt nhiệt tình nóng bỏng của mọi người, Đỗ Lôi Ty cúi đầu ra khỏi xe.
Cô bây giờ vô cùng hối hận, tiạ sao trước khi đến không đội mũ bảo hiểm nhỉ? Đúng rồi, nên mang cả kính râm nữa! Nếu có khẩu trang thì càng tốt… (Cậu tưởng đi nhận giải độc đắc vé số à?)
Đỗ Lôi Ty nghĩ thế, len lén nhìn sếp tổng đại nhân đi bên cạnh. Chỉ thấy anh xuống xe bình thản, tiện tay đóng cửa lại, sau đó chỉnh lại bộ âu phục, đồng thời nói với Đỗ Lôi Ty đang gần như gục đầu xuống: “Đi thôi, nhà em ở lầu mấy?”

Đọc tiếp: Sống Chung Với Sếp Tổng – Chương 7

Trong tích tắc, Đỗ Lôi Ty bỗng hiểu ra một đạo lý: Trong mắt sếp tổng đại nhân, tất cả đều là phù vân.
Lúc Đỗ Lôi Ty đưa Liêm Tuấn lên lầu, vừa khéo gặp ngay dì Trương ở lầu trên đang bế cháu gái xuống dưới.
Dì Trương thấy Đỗ Lôi Ty thấy tiến lại: “Ty Ty, cháu về rồi à!”
“Xảy ra chuyện gì ạ?” Cô hỏi.
“Cô của cháu đợi hai người cả ngày rồi!”
“Cô cháu đến ạ?” Đỗ Lôi Ty bỗng có linh cảm không lành.
“Không chỉ có cô của cháu, mà còn có cả , dì, bác trai, dì ba…”
Dì Trương bla bla nói một tràng dài, càng nói thì Đỗ Lôi Ty càng thấy nặng nề, cuối cùng cô đánh trống rút quân: “Chúng ta… hay cứ về thôi…”
Nhưng Liêm Tuấn chặn lại: “Đã đến rồi, em muốn chạy à?”
“Nhưng…” Trong đầu cô phút chốc xuất hiện cảnh bảy tám bà cô bà dì vây xung quanh, thực sự là quá kinh hãi!
Thế nhưng không đợi cô nói xong, sếp tổng đại nhân đã lên lầu trước.
“Đợi đã!” Dì Trương gọi họ lại, sau đó đưa cô cháu gái đến cho sếp tổng, “Tổng giám đốc, cậu có thể bế Ni Ni nhà chúng tôi được không?”
Không đợi anh trả lời, cô bé đã đưa tay, bập bẹ: “Chú rùa ơi bế con!”
Chú rùa? Đỗ Lôi Ty ú ớ.
Dì Trương vội cười giả lả: “Trẻ con không hiểu gì, đừng lạ, đừng lạ…” Sau đó trừng mắt nhìn cháu gái, “Rùa cái gì? Là rùa vàng!”
Cô bé ngẩn ngơ rồi cười he he đưa tay ra: “Chú rùa vàng ơi bế con!”
Đỗ Lôi Ty: “…”
Đỗ Lôi Ty cứ ngỡ rằng sếp tổng đại nhân chắc chắn sẽ tức giận, ai ngờ anh chỉ ngần ngại một chút rồi lại đưa tay bế cô bé trong tay dì Trương.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Truyện Sống Chung Với Sếp Tổng lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Cùng Chuyên Mục
* [Truyện Tiểu Thuyết] Thục nữ PK Xã hội đen - Phần Cuối
* 30 giây là lí do ta bên nhau trọn đời
* Hãy để quá khứ ra đi
* Chuyện của Mưa
* Vầng trăng trên bục giảng
* Lục bình nhuộm tím trời quê
* Bão từ
* Hà Nội đêm, Sài Gòn ngày
* Nó, một thằng trai gọi
* Màu nắng quay trở lại
C-STAT
+ Wap game online, Wap hay, Tai game farmery, Game bi a online, Ngoi lang cua gio, Đuổi hình bắt chữ, Game lang xi tin, Tai Zalo, Tai Facebook, Tai Ucweb, Mau trai he nam 2014 | Sex Nhanh | Phim sex mới | tao fs | sms kute dep | cach tang ram cho android| xem sex online trên điện thoại